Tôi đang sống trong những ngày cuối cùng của tháng 8 năm 2026. Những tháng ngày vội vã của công việc và gia đình. Hòa chung với đó là nhịp sống vội vã của thời đại với việc mọi thứ đều nhanh hơn, dồn dập hơn.
Tuy vậy, tôi lại muốn tìm ra một lối đi riêng, một lối đi cần thiết để tìm lại bản thân. TÔI TẬP VIẾT
Tập viết ở đây không phải tập viết những chữ cái a, b, c như con tôi hay làm. Mà là tập viết về bản thân, viết về suy nghĩ, viết về cuộc sống của chính mình.
Chủ đề ngày hôm nay tôi chọn là viết về những thói quen nhỏ. Là những thói quen là tôi muốn hình thành để bản thân trở thành một phiên bản tốt hơn, một phiên bản mà tôi cảm thấy hài lòng nhất.
Bất cứ sự bắt đầu nào cũng sẽ không suông sẻ. Và hành trình viết tôi tin cũng sẽ không bằng phẳng đối với tôi. Để có thể mở máy và gõ ra những dòng này, là tôi phải đấu tranh kịch liệt với bản thân để không đi chơi game, không đi cà phê, mà dành thời gian rảnh để ngồi vào máy. Để ngồi vào máy rồi là mở tiếp trình soạn thảo văn bản ra để viết, chứ không phải là lướt Facebook hay đọc những tin vớ vẩn. Là tìm một đề tài để viết. Là không biết phải sắp xếp ý nhưng thế nào, phải nhờ đến Gemini nó lập dàn bài giúp mình. Là chấp nhận sẽ viết một bài viết mà nếu sau này tôi viết “chuyên nghiệp hơn” lúc nhìn lại chắc sẽ phải bật cười vì sao mà câu chữ nó lố lăng, nó hạn hẹp thế kia, rồi dàn ý, triển khai ý sao mà nó lung tung đến thế.
Sự thật nó trần trụi thế đấy!
Tuy nhiên! Tôi chọn cố gắng thật nhiều để bắt đầu
Nhìn nhận thực tế một cách khách quan
Tôi đang sống một cuộc sống với quá nhiều thói quen không tốt. Xen vào đó là cảm giác tội lỗi, khó chịu khi không ít lần bản thân cũng vẽ ra những mục tiêu lớn để thay đổi bản thân, và sau đó là bỏ dỡ không thể hiện thực hóa bất kỳ việc gì.
- Tôi từng có giai đoạn nhịn ăn + chạy bộ tích cực. Cơ thể có lúc xuống còn 55kg (giảm 15kg so với cân nặng đỉnh điểm là hơn 70kg). Rồi tôi bỏ chạy bộ, quay lại với cuộc sống ít vận động + ăn uống mất kiểm soát. Hậu quả là hiện tại cân nặng của tôi đang treo lơ lửng ở mốc tiệm cận 70kg. Những lần soi mình trước gương, hay lúc vợ chê “sao mà như heo vậy”, tôi thực sự thấy tự ti về bản thân của mình. Và theo cách phản ứng với mọi việc của bản thân. Tôi đề ra trong đầu mình những chiến lược, kế hoạch và mục tiêu mang tính vĩ mô và mạnh mẽ. Những combo bài tập nặng; những mục tiêu cân nặng lý tưởng; mua những khóa luyện tập với cam kết giảm cân, xây dựng body đẹp; mua những dụng cụ tập luyện với kỳ vọng bản thân sẽ sử dụng chúng hiệu quả. Nhưng thực tế không bao giờ êm đẹp như tôi nghĩ. Tôi gục ngã sau 1-2 ngày bắt đầu. Khối lượng công việc quá nhiều, mục tiêu quá lớn và xa vời làm tôi cảm thấy mất định hướng và bản thân cảm thấy khó mà đạt được. Và rồi tôi bỏ dở tất cả.
- Học Tiếng Anh là việc thiết yếu đối với tôi. Nó tốt cho công việc, nó tốt cho quá trình dạy con học tại nhà. Tài liệu Tiếng Anh và các khóa học tôi mua có thể chất thành núi hoặc nếu quy đổi ra tiền thì có thể sẽ là một số tiền không nhỏ. Tuy nhiên vẫn bài toán cũ từ chuyện tập thể dục. Tôi đã đặt mục tiêu quá lớn so với năng lượng thực tế của bản thân. Tôi muốn mình đọc được sách Tiếng Anh. Tôi muốn mình có thể giao tiếp cùng con bằng Tiếng Anh. Và rồi tất cả chỉ về lại con số 0 tròn trĩnh. Tôi chưa từng thực sự bất đầu học. Ban đầu do mục tiêu quá lớn, 2-3 ngày liền mà bản thân chưa hiểu được bất cứ kiến thức nào làm tôi cảm thấy kiệt sự và chán nản. Nó lập đi lập lại nhiều đến mức bản thân tôi giờ đây không còn tin vào mình nữa. Thậm chí mỗi lần tính bắt đầu bằng việc học phát âm các phiên âm, tôi cũng không thể bắt đầu, vì trong thâm tâm của tôi là câu nói: “mày rồi sẽ thất bại tiếp thôi. Đó là một hiệu ứng tất yếu của việc đặt kỳ vọng quá lớn so với khả năng hiện tại. Như ông bà tay hay nói: Chưa biết đi mà đã đòi chạy
- Thói quen cuối cùng là đọc sách. Khi mà bản thân đắm chìm trong chuỗi ngày sống thiếu kỷ luật, thiếu tích cực và stress tự thân. Tôi cảm thấy bản thân mình cực kỳ mệt, mệt mọi lúc, mọi nơi. Nó khiến tôi tìm đến những liều dopamin nhanh và ngắn hạn: điện thoại, video ngắn, game, fap, … nó cho tôi sự xoa dịu nhất thời để rồi khi nó qua đi nhanh chống, tôi lại tiếp tục tìm nó. Điều này khiến tôi mất đi luôn thói quen đọc sách, thứ đã giúp tôi rất nhiều trong cuộc sống, cũng như đem lại cho tôi rất nhiều kiến thức bổ ích.